Đây là câu hỏi ai cũng muốn biết mà ít khi được trả lời đủ. Nó không có một câu chung, vì mức khó chịu phụ thuộc vào loại soi và vào mức giảm đau được chọn.
Nội soi có đau không
- Không có câu trả lời chung
- Nó phụ thuộc loại soi và mức giảm đau được chọn
- Nội soi có an thần thì phần lớn người không nhớ gì
- Soi chỉ tê tại chỗ thì khó chịu chứ thường không đau nhói
- Mục thứ ba là điều nhiều người chưa biết
Mục cuối là mô tả gần với thực tế nhất, và chữ khó chịu khác chữ đau.
Các mức giảm đau là gì
- Thường có ba mức
- Chỉ tê tại chỗ
- Có dùng thuốc an thần ở mức mình còn đáp ứng được
- Và gây mê
- Mức nào phù hợp là quyết định của bác sĩ dựa trên loại soi và tình trạng của mình
Mục cuối là ranh giới, và nó là lý do bài này không khuyên chọn mức nào.
Tôi chọn được mức không
- Nói được mong muốn và nói được nỗi lo của mình
- Nhưng quyết định cuối là của bác sĩ
- Có bệnh nền làm một số mức không phù hợp
- Và đó là lý do phải khai đủ
- Mục đầu là phần mình đóng góp
Mục thứ ba là lý do có giới hạn, và nó không phải chuyện họ không muốn chiều mình.
Trong lúc soi mà khó chịu quá thì sao
- Ra hiệu cho người làm biết
- Họ có cách điều chỉnh, và họ cần biết
- Cố chịu đựng không giúp buổi soi tốt hơn
- Có khi còn làm khó hơn vì mình căng người
- Mục thứ ba là điều muốn nhấn
Mục cuối là lý do, và nó đổi cách nghĩ về việc chịu đựng.
Về việc hỏi trước cách ra hiệu
- Hỏi trước khi bắt đầu: nếu tôi khó chịu thì ra hiệu thế nào
- Vì lúc có ống trong miệng thì không nói được
- Thường là giơ tay hoặc vỗ nhẹ, nhưng hỏi cho chắc
- Biết trước thì không hoảng khi cần báo
- Mục thứ hai là lý do
Mục cuối là lợi ích, và đó là một câu hỏi nhỏ mà đổi nhiều về cảm giác an tâm.
Về cảm giác hay gặp khi soi dạ dày
- Buồn nôn khi ống qua họng là cảm giác hay gặp nhất
- Cảm giác đầy bụng do bơm hơi để nhìn rõ
- Hai cảm giác đó khó chịu nhưng không phải dấu hiệu có gì sai
- Thở chậm bằng mũi giúp giảm buồn nôn
- Mục thứ ba là điều nên biết trước
Mục cuối là cách tự xoay xở, và biết trước thì đỡ hoảng khi nó xảy ra.
Về cảm giác hay gặp khi soi đại tràng
- Cảm giác đầy hơi và quặn nhẹ khi ống đi qua các đoạn cong
- Hết soi thì hơi được hút bớt, và phần đầy sẽ giảm dần
- Đau quặn nhiều hơn mức chịu được thì phải báo ngay
- Nằm đổi tư thế theo hướng dẫn giúp ống đi dễ hơn
- Mục thứ ba là ngưỡng phải báo
Mục cuối là cách hợp tác, và nó làm buổi soi nhanh hơn và dễ chịu hơn cho cả hai bên.
Về việc lo lắng làm cảm giác nặng hơn
- Căng thẳng làm cơ căng và làm mọi cảm giác rõ hơn
- Nói với người làm là mình đang lo, họ có cách trấn an và có cách điều chỉnh
- Không ai coi việc lo là chuyện buồn cười
- Có người đi cùng chờ bên ngoài cũng giúp được
- Mục thứ hai là việc nên làm
Mục thứ ba là điều đáng nói, và nỗi ngại nói ra là rào cản chính ở đây.
Về người đã từng soi và thấy rất khó chịu
- Kể lại lần trước cho người làm biết: khó chịu ở đoạn nào, mức nào
- Thông tin đó đổi được cách chuẩn bị cho lần này
- Đừng nghĩ lần nào cũng phải giống lần trước
- Và đừng vì lần trước mà bỏ luôn việc soi
- Mục thứ hai là lý do nên kể
Mục cuối là hậu quả đáng lo nhất, và bỏ soi vì sợ là cách mất nhiều nhất.
Về mức an thần — điều nên biết trước
- Ở mức này nhiều người ngủ thiếp và không nhớ buổi soi
- Nhưng không phải ai cũng vậy, và nhớ được một phần cũng là bình thường
- Sau đó cần người đưa về và cần nghỉ hết ngày
- Không tự lái xe và không ký giấy tờ quan trọng trong ngày
- Mục thứ hai là điều cần biết để không thất vọng
Mục cuối là dặn dò hay bị bỏ, và nó thuộc phần chưa tỉnh táo hoàn toàn.
Về việc đừng để nỗi sợ đau làm hoãn việc cần làm
- Nhiều người hoãn nội soi nhiều năm vì sợ, và đó là cái giá lớn nhất
- Nói thẳng nỗi sợ đó với bác sĩ, vì nó là thông tin họ xử lý được
- Có mức giảm đau cho gần như mọi trường hợp
- Hoãn thì tổn thương vẫn ở đó, chỉ là mình không biết
- Mục thứ hai là cách xử lý
Mục cuối là lý do thật, và đó là điều muốn nói nhất của bài này.
Ba câu trước một thủ thuật
- Vì sao là kỹ thuật này mà không phải cách khác
- Ai làm, và họ đã làm bao nhiêu ca như của tôi
- Nếu không làm thì sao — chờ được không, và chờ thì rủi ro gì
- Ở bài này câu thứ ba là câu quan trọng nhất với người đang sợ đau
- Biết cái giá của việc không làm thì cân được với nỗi sợ
Hai mục cuối là cách khung ba câu giúp người đang do dự, và nó không phải để thuyết phục.
Hỏi về ca của mình, không hỏi về kỹ thuật nói chung
- Đừng hỏi nội soi có đau không — câu đó không có câu trả lời chung
- Hỏi: với loại soi của tôi và với tình trạng của tôi thì dùng mức nào, và cảm giác ra sao
- Câu sau cho mình biết đúng thứ sắp xảy ra
- Kể cả lần soi trước của mình khó chịu thế nào
- Mục thứ hai là câu nên hỏi
Mục cuối là thông tin mình đóng góp, và nó làm câu trả lời sát hơn nữa.
Gọi lại ngay, đừng chờ hẹn
- Sau soi có an thần mà vẫn lơ mơ nhiều giờ, hoặc không tỉnh lại như dự kiến
- Đau bụng tăng dần hoặc bụng chướng cứng
- Nôn ra máu, đi ngoài ra máu nhiều, hoặc sốt
- Khó thở hoặc đau ngực — gọi cấp cứu
- Không rõ mình có thuộc trường hợp nào ở trên — thì gọi hỏi
Dòng đầu là dấu hiệu riêng của buổi có dùng an thần, và người nhà là người nhận ra trước.
Câu hỏi thường gặp
Nội soi có đau không?
Không có câu trả lời chung. Nó phụ thuộc loại soi và mức giảm đau được chọn. Nội soi có an thần thì phần lớn người không nhớ gì; soi chỉ tê tại chỗ thì khó chịu chứ thường không đau nhói.
Các mức giảm đau là gì?
Thường có ba mức: chỉ tê tại chỗ, có dùng thuốc an thần ở mức mình còn đáp ứng được, và gây mê. Mức nào phù hợp là quyết định của bác sĩ dựa trên loại soi và tình trạng của mình.
Tôi chọn được mức không?
Nói được mong muốn và nói được nỗi lo của mình, nhưng quyết định cuối là của bác sĩ. Có bệnh nền làm một số mức không phù hợp, và đó là lý do phải khai đủ.
Trong lúc soi mà khó chịu quá thì sao?
Ra hiệu cho người làm biết. Họ có cách điều chỉnh, và họ cần biết. Cố chịu đựng không giúp buổi soi tốt hơn, có khi còn làm khó hơn vì mình căng người.