Ra khỏi cổng viện là lúc phần theo dõi chuyển sang mình và người nhà. Có mấy thứ nếu chuẩn bị từ trước thì mấy ngày đó nhẹ hẳn.
Cần chuẩn bị gì ở nhà trước khi đi
- Chỗ ngủ không phải leo nhiều bậc
- Đồ ăn sẵn cho mấy ngày
- Lối đi trống
- Và mọi thứ hay dùng để trong tầm với
- Làm trước thì lúc về không phải xoay
Mục thứ tư là chi tiết nhỏ mà đổi nhiều nhất, vì với ngày đầu thì mỗi lần đứng lên đều tốn sức.
Theo dõi bằng tiêu chí gì
- Tăng dần hay giảm dần
- Khó chịu mà đang giảm dần theo ngày thì thường là phần bình thường
- Khó chịu mà tăng dần thì gọi
- Tiêu chí đó dùng được cho gần hết mọi cảm giác
- Mục cuối là lý do nó đáng nhớ
Mục đầu là toàn bộ tiêu chí, và nó không cần nhớ danh sách nào.
Ai nên ở cùng và trong bao lâu
- Ít nhất một người trong mấy giờ đầu
- Và lâu hơn nếu có dùng thuốc mê hoặc an thần
- Hỏi rõ mốc cho ca của mình trước khi ra viện
- Để thu xếp
- Mục thứ ba là việc phải làm trước
Mục cuối là lý do, và thu xếp người vào phút chót là chuyện rất khó.
Giữ giấy tờ gì
- Tờ dặn dò, đơn thuốc
- Giấy hẹn tái khám
- Và tường trình thủ thuật nếu có
- Chụp lại tất cả và để bản giấy ở một chỗ cố định mà người nhà cũng biết
- Mục cuối là điều kiện để nó dùng được
Mục cuối nhấn phần người nhà cũng biết, vì lúc cần thì có khi mình không lấy được.
Về lịch thuốc mới — thường khác lịch cũ
- Sau thủ thuật thì có thuốc mới, có thuốc dừng, và có thuốc cũ được dùng lại
- Viết lại toàn bộ thành một lịch duy nhất, không giữ hai tờ
- Hỏi rõ thuốc cũ nào uống lại và từ bao giờ
- Đây là chỗ nhầm lẫn hay gặp nhất sau khi về nhà
- Mục thứ hai là cách làm
Mục cuối là nhận xét thật, và hai tờ lịch song song là nguồn nhầm chính.
Về việc dán bốn dòng ở chỗ dễ thấy
- Dấu hiệu nào phải gọi, số nào để gọi, thuốc nào uống lúc nào, và ngày tái khám
- Dán ở bếp hoặc cạnh giường
- Vì lúc cần thì người tìm là người nhà, không phải mình
- Bốn dòng đó viết trong năm phút
- Mục thứ ba là lý do
Mục cuối là chi phí thật, và nó nhỏ so với những gì bốn dòng đó tránh được.
Về mấy ngày đầu — cái gì là bình thường
- Mệt và ngủ nhiều hơn thường, ăn kém hơn, và cảm giác chậm chạp
- Đau ở mức đã được dặn trước, giảm dần theo ngày
- Bầm tím quanh vùng can thiệp cũng hay gặp
- Cả ba đều giảm dần, và đó là điểm chung của phần bình thường
- Mục cuối là cách phân biệt
Mục cuối là tiêu chí, và nó lặp lại ở mọi chuyên mục của site này.
Về việc đừng làm quá sớm
- Thấy khoẻ lên là lúc người ta làm quá và phải nghỉ lại
- Tăng dần và xem phản ứng của ngày hôm sau
- Hôm sau đau hơn thì đó là dấu hiệu làm quá
- Đánh giá theo ngày hôm sau chính xác hơn đánh giá ngay lúc làm
- Mục thứ hai là cách làm
Mục cuối là phép đo, và nó dùng được cho mọi mức vận động.
Về việc nghỉ đủ thay vì nghỉ ít cho nhanh
- Quay lại việc quá sớm là nguyên nhân của nhiều lần phải nghỉ lại
- Tính theo tổng thời gian nghỉ, không tính theo lần đầu
- Nghỉ đủ ngay từ đầu thường nhanh hơn
- Hỏi mốc riêng cho đúng loại việc của mình
- Mục thứ hai là cách tính đúng
Mục cuối là cách hỏi đúng, và câu trả lời chung không dùng được cho việc cụ thể của mình.
Về việc theo dõi vết can thiệp mỗi ngày
- Xem dưới đèn sáng mỗi ngày, cùng một giờ nếu được
- So với hôm trước, không so với một chuẩn nào
- Chụp ảnh nếu thấy thay đổi, để hôm sau so lại
- Nhưng thấy dấu hiệu phải gọi thì gọi trước, chụp sau
- Mục thứ hai là cách nhìn đúng
Mục cuối là thứ tự đúng, và nó là lỗi rất dễ mắc khi muốn ghi lại cho đủ.
Về buổi tái khám
- Mang tờ ghi chép, danh sách câu hỏi nảy ra ở nhà, và cả thuốc đang dùng
- Hỏi lại mốc: bao giờ làm việc lại, bao giờ vận động lại, bao giờ khám tiếp
- Mốc trước thủ thuật là mốc dự kiến; mốc ở buổi tái khám là mốc thật
- Ghi mốc mới và làm theo mốc mới
- Mục thứ ba là điều cần phân biệt
Mục cuối là việc phải làm, và giữ mốc cũ khi đã có mốc mới là sai.
Ba câu trước một thủ thuật
- Vì sao là kỹ thuật này mà không phải cách khác
- Ai làm, và họ đã làm bao nhiêu ca như của tôi
- Nếu không làm thì sao — chờ được không, và chờ thì rủi ro gì
- Bài này là phần sau: về nhà rồi thì theo dõi thế nào và trong bao lâu
- Hỏi phần đó trước khi ra viện, không hỏi lúc đã về nhà lo lắng
Hai mục cuối là mốc thời gian, và đó là lúc duy nhất hỏi được đầy đủ.
Hỏi về ca của mình, không hỏi về kỹ thuật nói chung
- Đừng hỏi sau thủ thuật này bao lâu thì khỏi — câu đó tuỳ việc đã làm
- Hỏi: hôm nay đã làm những gì, nên mốc của tôi là bao lâu và kiêng gì
- Ghi câu trả lời ra giấy và đưa cho người ở cùng mình
- Vì họ là người nhắc và là người nhìn trong mấy ngày đó
- Mục thứ hai là câu nên hỏi
Mục cuối là lý do phải đưa cho họ, và lời dặn miệng không tới được người cần nhất.
Gọi lại ngay, đừng chờ hẹn
- Đau tăng dần thay vì giảm dần, hoặc đau không đỡ với thuốc đã kê
- Sốt, hoặc vùng can thiệp sưng đỏ chảy dịch có mùi
- Nôn không cầm, không uống được nước, hoặc quá lâu không trung tiện
- Khó thở, đau ngực, chảy máu không cầm, hoặc sưng đau một bên bắp chân — gọi cấp cứu
- Không rõ mình có thuộc trường hợp nào ở trên — thì gọi hỏi
Bốn dòng đó gộp phần theo dõi chung của cả site, và dòng đầu là tiêu chí dùng được cho mọi ca.
Câu hỏi thường gặp
Cần chuẩn bị gì ở nhà trước khi đi?
Chỗ ngủ không phải leo nhiều bậc, đồ ăn sẵn cho mấy ngày, lối đi trống, và mọi thứ hay dùng để trong tầm với. Làm trước thì lúc về không phải xoay.
Theo dõi bằng tiêu chí gì?
Tăng dần hay giảm dần. Khó chịu mà đang giảm dần theo ngày thì thường là phần bình thường; khó chịu mà tăng dần thì gọi. Tiêu chí đó dùng được cho gần hết mọi cảm giác.
Ai nên ở cùng và trong bao lâu?
Ít nhất một người trong mấy giờ đầu, và lâu hơn nếu có dùng thuốc mê hoặc an thần. Hỏi rõ mốc cho ca của mình trước khi ra viện để thu xếp.
Giữ giấy tờ gì?
Tờ dặn dò, đơn thuốc, giấy hẹn tái khám, và tường trình thủ thuật nếu có. Chụp lại tất cả và để bản giấy ở một chỗ cố định mà người nhà cũng biết.